Chồng tôi là con trưởng nên chúng tôi sống với cha mẹ chồng . cha mẹ chồng năm nay đều 60 tuổi nhưng 2 ông bà vẫn khá khỏe mạnh. Song hai ông bà sống không tình cảm lắm. Việc của người nào, người nấy làm, không hỏi han gì tới nhau. Chẳng vậy mà bố chồng đi cả ngày, trưa tối cũng không về ăn cơm, hỏi mẹ chồng thì bà bảo không biết ông đi đâu, làm gì. Nhiều khi tôi cũng chẳng hiểu nổi gia đình chồng nữa.
Quê ngoại của mẹ chồng cách hơn 10km nhưng hiếm khi bố chồng chở bà về thăm anh chị em. Mẹ chồng tôi không biết đi xe máy. Lúc nào chồng tôi rảnh thì anh chở bà đi nhưng lại choáng choàng giục mẹ về sớm thế nên bà thích tự đạp xe đi hơn. Vì bà muốn ở lại trò chuyện tâm tư với mọi người 1-2 ngày.
Cách đây nửa tháng, thấy mẹ chồng đạp xe tận hơn 8 giờ tối mới về trong khi bố chồng thì chỉ ở nhà xem ti vi, tôi gợi ý bảo bà tập đi xe máy để đi đâu xa cho tiện.
Nhiều khi tôi cũng chẳng hiểu nổi gia đình chồng nữa. (Ảnh minh họa)
Thế là sáng hôm sau bà mượn xe máy của ông để tập. Bố chồng can, ông bảo bà già rồi, bao năm còn trẻ không tập đi xe máy, giờ từng này tuổi còn đi cái gì nữa. Nghe vậy mẹ chồng tôi rất tức giận, bà càng kiên tâm hơn. Bà nhờ con trai dạy nhưng chồng tôi cũng theo phe bố, khuyên bà không nên đi xe máy mà nguy hiểm.
Bà quay sang hỏi tôi thì tôi chỉ dám chỉ dẫn cho bà cách vào số, ga như thế nào, đi số nào cho an toàn rồi lấy cớ phải đi làm sớm để tránh vì sợ bố chồng chửi. Thế là mẹ chồng chệnh choạng dắt xe ra sân bóng đầu làng rồi nhờ thanh niên ở đó dạy đi.
Cả buổi sáng bà tập ở đấy, đến trưa tự đi xe về và khoe là đã biết lái ngon, từ giờ đi đâu mà sẽ lấy xe của ông đi. 2 tuần bà đi cũng coi như thành thạo, xa gần là bà đi xe máy luôn chứ một mực không đi xe đạp nữa.
Những lời chồng nói khiến tôi uất ức lắm. (Ảnh minh họa)
3 hôm trước, bà lại về quê. Lần này thì bà bị tai nạn do ở lối cua, bà đâm vào ô tô bên trong đi ra. Cả nhà hốt hoảng đưa bà đi viện. Lúc tôi hơ hải chạy tới viện thì bị bố chồng đứng ngay ngoài cửa phòng cấp cứu chửi mắng té tát một hồi tội "xúi giục mẹ chồng đi xe máy". Chồng tôi đứng bên nhưng không nói đỡ cho vợ nhưng theo bố mắng tôi. Anh còn nói nếu mẹ chồng tôi có mệnh hệ gì thì tôi lấy mạng mà đền!!!
May mắn là bà chỉ bị gãy chân, không bị ảnh hưởng nặng tới các phần khác nhưng vì người già, xương khớp đã kém nên sẽ lâu lành. Chồng "ra lệnh" cho tôi nghỉ làm để ở nhà săn sóc bà mà đền tội. Tôi cũng thấy có lỗi nên hết lòng trông nom bà. Nhưng những lời chồng nói khiến tôi uất ức lắm. Cứ như tôi thành tội đồ của cả nhà vậy.
Mẹ chồng thì an ủi bảo không phải lỗi của tôi, tôi cứ đi làm, bà ở nhà tự lo được, có gì thì bà gọi cho tôi. Tôi nên nghe lời ai hả mọi người? Nghe lời mẹ chồng và mỗi ngày nỗ lực về sớm vì việc công ty không thể xin nghỉ bừa được, hay nghe lời chồng cho yên?
(duongthy…@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét