Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2020

10 năm thống khổ vì chồng cũng không đau bằng câu nói bất lực: "Anh yêu em" khi chúng tôi đối mặt nhau trước tòa

Dốc hết trái tim - Tổng đài "lắng nghe và trả lời" tất tần tật về phụ nữ. Ở đây, đàn bà có một nơi để trút bỏ không chỉ những tâm tư về ái tình - hôn nhân, mà còn có thể nói về những mơ ước, hoài bão; phân bua ý kiến, thắc mắc muôn mặt về đời sống; thậm chí kể câu chuyện đời mình... Với hình thức chia sẻ hai chiều, bạn gửi tâm can về cho Tổng đài - Tổng đài gửi lại bạn hình ảnh minh họa tâm can đó, hy vọng rằng đây sẽ là nơi gửi gắm tin của chị em. Ngay hiện nay, hãy dốc hết trái tim qua hòm mail: tongdaitraitim@gmail.com

Chào chị Hướng Dương .

thú thực lúc này, tôi đang mất phương hướng chị ạ. Tôi không biết những ngày tháng tiếp theo, tôi sẽ phải sống thế nào khi con cái không ở bên cạnh. Tôi cũng chẳng còn được chồng cũ bao bọc nữa.

Với những người biết tôi, có nhẽ họ nghĩ tôi quá dốt khi từ một người đàn ông kiếm ra nhiều tiền, có địa vị xã hội . Nhưng chị ạ, 10 năm qua là 10 năm tôi thống khổ hết sức. Bên ngoài thì vật chất đầy đủ, còn bên trong trái tim tôi chẳng bao giờ biết yêu là gì.

Tôi và chồng cũ lấy nhau qua mai mối. Vì lẽ đó nên ngay từ đầu, chúng tôi không xuất hành từ tình. Chồng cũ của tôi là người đàn ông lạnh lùng và gia trưởng. Anh ta luôn đòi hỏi tôi phải làm theo tất những gì mà anh ta muốn. Ngay cả chuyện chăn gối , chỉ cần anh ta đòi hỏi, dù ốm hay mệt tôi vẫn phải đáp ứng nhu cầu.

Càng ngày tôi càng cảm thấy ngột ngạt. Nhất là khi không tìm được ngôn ngữ chung trong cách dạy con. Bởi mỗi lần tôi góp ý về cách dạy con, chồng cũ lại lên giọng cho rằng một người chỉ biết nội trợ như tôi không có quyền để can thiệp vào điều đó.

10 năm thống khổ vì chồng cũng không đau bằng câu nói bất lực:

Ảnh minh họa

Bị ghẻ lạnh, tôi dần quên đi bản thân. Cách đây 6 tháng, tôi phát hiện mình bị trầm cảm . Sau một thời gian điều trị, tôi quyết định ly hôn. có nhẽ đây là quyết định mạnh mẽ nhất mà tôi từng làm. Mặc dù gia đình, bạn bè đều nói tôi bị điên mới ly hôn chồng.

Là người có lòng tự ái cao, chồng cũ không níu kéo tôi. Chúng tôi thỏa thuận anh sẽ nuôi con. Còn tôi được cho một số tiền đủ để làm lại thế cuộc. bữa qua là ngày chúng tôi chính thức không còn mối quan hệ vợ chồng .

Chồng cũ của tôi đến tòa trong tâm cảnh ủ rũ. Khi ra về, anh nói với tôi: "Dù thế nào đi nữa anh cũng muốn nói, anh yêu em". Nghe câu nói đó, tim tôi thắt lại chị ạ. Giờ đây tôi tay trắng, chồng không có, con cũng chẳng ở với mình. Tôi thấy mất phương hướng lắm, có phải tôi đã sai lầm khi kết thúc cuộc hôn nhân này không chị? (halinher2...@gmail.com)

10 năm thống khổ vì chồng cũng không đau bằng câu nói bất lực:

Chào bạn.

Hướng Dương nghĩ lúc này, điều mà bạn cần chính là bình tĩnh và bằng lòng. Bởi bạn là người đưa ra quyết định ly hôn. Do đó, bạn phải có trách nhiệm vực dậy chính mình. Việc ngờ bản thân càng không phải cách giải quyết vấn đề.

Cùng nghĩ suy về tương lai một tí nhé. Nếu bạn muốn chồng cũ và các con đổi cách nhìn về con người mình, hãy bắt đầu đổi thay ngay từ giờ. Bạn cần tìm việc để tự làm lại cuộc đời, chỉ cần công việc mà bạn làm là hợp pháp. Khi đã có được một nguồn thu nhập của mình, bạn sẽ thấy được giá trị của bản thân.

Đối với đàn bà, tự chủ tài chính khôn cùng quan trọng. Chỉ cần bạn có thể độc lập tài chính, bạn sẽ có quyền yêu cầu chồng cũ cho mình được gặp con liền tù tù, thậm chí nuôi con nếu cả hai đạt được thỏa thuận.

Về mối quan hệ của bạn và chồng cũ, hãy để thời kì trả lời tất tật. Khi thời kì qua đi, bạn sẽ có đáp án cho mình. Lúc đó, Hướng Dương hy vọng chọn lựa của bạn sẽ đúng đắn và kịp thời.

Hướng Dương chúc bạn vui khoẻ, hạnh phúc.

Hướng Dương.

Mỗi tháng đưa mẹ 10 triệu chỉ để lo 2 bữa cơm sáng tối nhưng hôm nào ngồi vào bàn ăn vợ chồng tôi cũng méo mặt nhìn nhau

Vợ chồng tôi mới đón mẹ tôi lên được 3 tháng nay. Trước kia bà ở quê với ông, nhưng nửa năm trước bố tôi lên Tây Nguyên sống với vợ chồng chị tôi. Anh chị có vườn trái cây trong đó, ông muốn vào giúp họ. Còn mẹ thì không muốn đi xa quá, thích quanh co gần quê nhà. Sau khi bố tôi đi được 3 tháng thì mẹ tôi ốm một trận nặng, vợ chồng tôi hốt hoảng đưa bà lên sống cùng để tiện coi ngó.

Mẹ tôi thường ngày khá khỏe mạnh. Bà ở quê thức khuya dậy sớm làm việc nặng quen rồi nên vừa dọn vào ở là bà bắt vợ chồng tôi cho người giúp việc nghỉ. Bà bảo sẽ cơm cháo cửa nhà tắm giặt cho các cháu, không phải thuê người làm gì cho tốn kém. Chồng tôi ban đầu không đồng ý vì sợ tiếng là đón mẹ lên làm ô sin nhưng mẹ tôi cứ một mực như vậy, bà bảo nếu không nghe thì bà về quê sống một mình.

Mỗi tháng tôi đưa bà 10 triệu chỉ để lo tiền ăn uống ngày 2 bữa sáng tối thôi, còn các khoản sinh hoạt phí khác tôi sẽ tự đóng. Vợ chồng tôi thu nhập mỗi tháng cộng vào cũng gần trăm triệu. Chồng tôi áp lực công việc khá lớn nên trước kia tôi đều dặn giúp việc đổi bữa và cứ đồ ngon, bồi dưỡng thì mua, tiền ăn chúng tôi không tiếc.

Mỗi tháng đưa mẹ 10 triệu chỉ để lo 2 bữa cơm sáng tối nhưng hôm nào ngồi vào bàn cơm vợ chồng tôi cũng méo mặt nhìn nhau - Ảnh 1.

Tôi nói thì bà không nghe, cứ nghĩ con gái mình hoang. (Ảnh minh họa)

Lúc đầu bà chỉ cầm 3 triệu, bà bảo vậy là đủ, phải xài tằn tiện . Thế là 2 hôm đầu bà cho vợ chồng con cái tôi ăn cơm với trứng rán và canh rau muống luộc. Thực sự ăn như thế thì không đủ chất cho các cháu lớn nên tôi nhắc bà cứ tiêu thoải mái, hết tôi lại đưa. Tôi cũng nói rõ về bảng dinh dưỡng cấp thiết cho cả nhà. Bà gật gù bảo sẽ thay đổi menu.

Hôm sau bà có hào phóng hơn tí khi trong mâm cơm xuất hiện một con cá chép rán với ít đậu phụ sốt cà chua. Nhưng chồng tôi ăn sướng quen rồi, giờ bảo anh ăn vậy anh không chịu nổi. Huống chi anh chỉ ăn thức ăn, ít khi ăn cơm mà có con cá gần 1kg cả nhà 5 người sao đủ.

Tôi biết chồng đói nên chủ động đặt hết thực phẩm trên mạng cho người ta mang đến. Tôi mua rất nhiều nhằm mục đích để mẹ biết là không ăn sẽ hỏng, để bà nấu nhiều thêm. ai ngờ chiều về, tôi thấy bà chia từng loại thịt lợn, thịt bò, thịt gà, tôm cá, bọc kín trong túi nilon cất lên ngăn đông đá. Bà bảo đủ ăn cả tháng, bảo sanh phải đi chợ rồi dúi lại cho tôi số tiền ăn tôi đã đưa.

Tôi góp ý nhiều lần và sau mỗi lần đó thì được ăn ngon 1-2 bữa, rồi lại đâu vào đấy. Đến giờ đã 3 tháng trôi qua và chồng tôi sắp không chịu nổi cảnh này nữa rồi. Anh ngại nhắc mẹ vợ nhưng tôi nói thì bà không nghe, cứ nghĩ con gái mình hoang toàng. Phải nói gì cho mẹ hiểu bây chừ hả mọi người? Mua thêm đồ ăn chín sẵn thì lại sợ mẹ tự ái, mà cứ thế này thì không ổn chút nào.

(khanhtth...@gmail.com)