Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

Vợ cầm hai triệu mỗi tháng vẫn nấu cơm ngon canh ngọt, tôi phục em sát đất nhưng khi biết xuất xứ những bữa cơm ấy, tôi cảm thấy kinh sợ

Là rường cột gia đình, tôi có lỗi khi đã để vợ thiệt thòi trong thời gian qua. Nhưng một phần cũng do vợ tôi. Nếu cô ấy không cố chấp và muốn chứng tỏ bản thân thì chuyện đã chẳng đến nông nỗi này.

Vợ chồng tôi ngày nay vẫn chưa ra ở riêng. Mặc dù tôi từng có ý định sống cùng với mẹ, vì bố tôi đã chết. Nhưng vợ gạt ngay, em bảo phải nhất mực ra ngoài sống, nếu không sẽ nảy sinh mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu .

Thật ra tôi biết rõ tính mẹ. Vì bà kham khổ nên sống rất kiệm ước. Thấy con dâu chi tiêu hoang toàng, bà xót ruột và cũng nhấc nhiều lần. Vợ tôi thì không biết thu nhận nên cứ mua sắm xống áo vô tội vạ. Đợt ấy cũng vì chuyện này mà nhà tôi hút nổ ra đại chiến. Tôi đứng giữa nên đã đứng ra quyết định, hàng tháng tôi sẽ giữ tiền tằn tiện . Còn vợ chỉ cần mua đồ ăn.

Vợ cầm hai triệu mỗi tháng vẫn nấu cơm ngon canh ngọt, tôi phục em sát đất nhưng khi biết xuất xứ những bữa cơm ấy, tôi ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh gấp - Ảnh 1.

Vợ tôi thì không biết tiếp nhận nên cứ mua sắm quần áo vô tội vạ. (Ảnh minh họa)

Sau khi tham khảo quan điểm của mẹ, tôi đưa vợ hai triệu để mua đồ ăn. Mọi người đừng vội cho rằng tôi đưa ít. Chúng tôi sống ở tỉnh lẻ, thực phẩm vốn không đắt đỏ như thị thành. Chưa kể buổi trưa cả hai vợ chồng đều ăn cơm ở chỗ làm. do vậy số tiền ấy cũng không có gì là thiếu thực tại.

Lúc đầu vợ tôi phản ứng dữ dội lắm. Em bảo tôi không cầm tiền đi chợ nên chẳng biết lương thực giờ tăng giá thế nào. Tôi phải nói mấy ngày, vợ mới chịu thỏa hiệp, mặc dầu có chút tức tối khó chịu.

Đưa vợ hai triệu để mua đồ ăn, tôi cũng lo lắm. Nhưng kỳ lạ là hôm nào cũng có 3, 4 món đặt trên bàn, món nào cũng cầu kỳ lạ mắt. Thấy vậy, tôi còn trêu vợ và nói chỉ những lúc khó khăn mới biết khả năng của con người. Chứng tỏ bấy nhiêu tiền cũng đủ có bữa cơm tiêm tất. Vợ tôi chỉ đáp lại với nụ cười lãnh đạm.

Vợ cầm hai triệu mỗi tháng vẫn nấu cơm ngon canh ngọt, tôi phục em sát đất nhưng khi biết xuất xứ những bữa cơm ấy, tôi ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh gấp - Ảnh 2.

Tôi làm lạ và hỏi thì vợ đáp tỉnh bơ: "Em trả tiền cho quản lý để mua lại đấy". (Ảnh minh họa)

Chuyện sẽ không có gì cho đến hôm nay, tôi đến nhà hàng nơi vợ làm việc để đón em. Thấy em quét dọn thức ăn thừa của khách để lại, trên đường về, tôi làm lạ và hỏi thì vợ trả lời tỉnh bơ: "Em trả tiền cho quản lý để mua lại đấy. Dù sao đồ mới nấu bữa nay, về hâm lại ăn là được".

Tôi choáng váng với câu giải đáp đó, một tháng nay tôi và mẹ không hề hay biết gì. Bởi tôi đi làm về muộn, mẹ cũng tập thể dục từ 5 giờ chiều đến gần 7 giờ tối. vì vậy vợ tôi mới dễ dàng qua mặt. Về đến nhà, tôi phải chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc tháo. Bực hơn là khi tôi đề nghị vợ mua đồ tươi sống để nấu, em vênh mặt nói tiền tôi đưa không đủ.

Thật sự tôi rất ức chế với vợ. Cứ nghĩ em biết tùng tiệm và ăn tiêu , ngờ đâu lại chống chế tôi kiểu này. Nếu giờ tôi đưa thêm tiền cho vợ thì chẳng sao giờ mới đủ tiền mua nhà để ra ở riêng. Còn ăn đồ thừa của người khác, tôi thấy khó chịu quá. Phải làm sao hiện thời hả mọi người?

(trunganhhit...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét