Khi bé viết được chữ O tròn, làm đúng phép tính, cô giáo Đinh Thị Kim Phấn xoa nhẹ lên mái đầu lưa thưa tóc rồi khen: "Con giỏi lắm nghe". Lớp học trong khuôn viên bệnh viện cùng những học trò gầy xanh, mang bệnh hiểm nghèo đã gắn bó với cô giáo 64 tuổi hơn một thập kỷ. Cô gọi những đứa trẻ ở đây là "con", "môn đệ trọc đầu" trong khi lũ trẻ âu yếm kêu "mẹ", "cô giáo" hay "đại ca của con".
 |
|
Cô Đinh Thị Kim Phấn (áo xang hàng trước tiên) cùng các đồng nghiệp và học trò tại lớp học ở Bệnh viện Ung bướu TP HCM.
|
Lớp học mang đến niềm vui
Năm 2007, duyệt y chương trình "Ước mơ của Thúy", cô Kim Phấn đến thăm một bệnh nhân ung thư tại Bệnh viện Ung bướu TP HCM. Thương cảm với hoàn cảnh của các em nhỏ, từ ngày đó, cô giáo trường Tiểu học Đuốc Sống, quận 1, thường ghé thăm và tặng quà cho các bệnh nhi tại đây.
Hai năm sau, chương trình mở lớp học tình thương cho bệnh nhi và mời cô Phấn đứng lớp. "Tôi thấy thương các bé bệnh nặng từ nhiều tỉnh, thành đến chữa bệnh phải nghỉ học giữa chừng. Có bé đã gần 7 tuổi vẫn chưa biết đọc, có bé ngày nào cũng đòi về quê vì nhớ trường, nhớ bạn nên quyết định đến dạy học cho tụi nhỏ", cô Phấn kể về lý do bắt đầu hành trình đặc biệt.
Buổi lên lớp trước nhất của cô Phấn vào đầu tháng 9/2009, cô dạy các em vào buổi chiều thứ sáu và ngày cuối tuần. Ban đầu, cô chỉ dạy cho các em lớp 1. Sau đó, thấy lớp học đông vui, các bé lớp lớn hơn cũng đến xin học. Vài tháng sau, cô Phấn mở thêm lớp học cho các em từ lớp 2-5, mời những đồng nghiệp của mình đến dạy cùng. Phòng sinh hoạt chung của bệnh viện được tôn tạo thành lớp học khang trang hơn.
Lớp học của cô Phấn từ đó có bảng đen, phấn trắng, sách Toán, Tiếng Việt và cả vở vẽ cho các bé. Chỉ khác ở trường là thảng hoặc giữa giờ học, cô Phấn sẽ được nhận thông tin: "Cô ơi cho bé này đi truyền thuốc", "Bé kia đến giờ vô thuốc nha cô"... Cô sẽ tạm dừng bài giảng để thầy thuốc đón các học sinh đi thăm khám. Cũng có bé nhõng nhẽo: "Cô ơi, kim truyền cắm đau tay, con không viết được", "Cô ơi, bữa nay con choáng lắm chỉ thích vẽ thôi"... Cô Phấn lại ân cần xoa tay, khen giỏi để bé nạm làm tính, tập viết.
Một chiều đầu năm 2011, lớp học đang rôm rả, cô Phấn nhìn ra cửa thấy một bé trai đứng khép nép xem các bạn học. Khi cô ra hỏi, bé ngỏ ý muốn học cùng. "Nhưng con đã lên lớp 6, tôi chỉ dạy hết lớp 5 nên khuyên bé về phòng nghỉ. vậy mà chiều cuối tuần nào bé cũng ra, đứng miết ở đó, thương quá tôi bèn cho vào lớp", cô Phấn kể về câu chuyện của bé bé Phan Anh Trường, mắc bệnh ung thư máu, quê ở Bình Định.
Từ đó, cô Phấn hướng dẫn Trường đọc sách, viết thư gửi về quê hỏi thăm người thân. Cô cũng đi tìm hai bạn sinh viên đại học đến kèm bé học Toán và Văn. Bé Trường học được nửa năm thì yếu dần, không tự đi lại được, bác sĩ khuyên ba má cho bé về nhà. Ngày cuối bé ở viện, cô giáo qua thăm thằng nhỏ cứ nắm tay khóc: "Con ở lại học cùng cô Phấn". Thương quá, cô phải nịnh: "Con về có mấy hôm thôi, rồi lại ra học cùng cô". Nhưng cô biết, Trường sẽ không trở lại nữa.
Cuộc chia ly với Trường khiến cô Phấn day dứt nhiều tuần lễ và quyết định mở thêm lớp học từ lớp 6-9 cho các bệnh nhi. Cô mời đồng nghiệp, sinh viên tự nguyện đến dạy. Đã có nhiều người đến đồng hành cùng cô Phấn. Cũng có nhiều người nghỉ vì lý do sức khỏe, công việc gia đình. Đến nay, lớp học của cô có 8 cô giáo dạy chính đều đã ở tuổi hưu và tìm kiếm 40 tình nguyện viên.
Ngoài học Toán, Tiếng Việt, cô Phấn còn hướng dẫn các bé viết thư gửi về quê để đỡ nhớ nhà và chơi trò chơi. Mỗi dịp Trung thu, Tết thiếu nhi, khai học... cô và các tự nguyện viên đều tổ chức liên hoan, vui chơi cho các bé. Cô tâm niệm: "Bệnh viện đã quá nhiều nỗi đau, tiếng khóc. Tôi thế mang đến tiếng cười để các bé quên đi đau đớn do bệnh tật mang lại".
 |
|
Cô Phấn chụp ảnh lưu niệm cùng các học sinh.
|
Lưu giữ và trao tặng kỷ vật
Với những người thầy, mỗi khi đến hè là thời khắc chia tay với lứa học sinh này để đón chào một lớp học khác. Với cô Phấn, cuộc chia ly có thể đến bất cứ lúc nào, không hẹn trước. Có khi, bác sĩ chỉ thông báo một câu ngắn gọn: "Bé hôn mê sâu, không theo học được nữa". Để đỡ nhớ các bé, cô Phấn giữ lại cuốn vở, những lá thư rồi đóng bìa thật đẹp làm kỷ niệm. Cô cũng nhờ các bạn tình nguyện viên chụp nhiều ảnh để làm album đăng tải trên mạng từng lớp.
"Tôi giữ đến hàng trăm cuốn tập kèm ảnh của các bé để an ủi rằng các học sinh vẫn mãi ở lại với lớp học. Cũng có gia đình liên lạc với tôi để xin lại kỷ vật của con. Tôi thấy như được san sớt nỗi đau với họ", cô Phấn tâm can.
 |
|
Các em bé đến lớp học cùng cô Phấn để có thêm niềm vui trong những tháng ngày tranh đấu với bệnh tật.
|
Dành thời kì cho lớp học, cô giáo 64 tuổi cũng nhận được không ít món quà từ phụ huynh và học sinh. Khi thì trái bưởi, lúc mớ cá khô, chục trứng gà phụ huynh mang từ quê ra biếu. Có khi là những bức vẽ cô giáo cười tươi được tô màu rỡ từ những đôi tay vẫn còn nguyên vết tiêm truyền. Có lần, cô Phấn còn được hai mẹ con ở Kon Tum mang tặng trái bơ hái từ vườn nhà, cất kỹ trong túi hành lý. "Đó là món quà lớn nhất mà tôi có", cô Phấn nói.
Niềm vui còn đến với cô khi có bé báo tin đã đỡ bệnh, được về quê đi học lại. Đó là cuộc chia tay cô mong nhất vì chỉ có tiếng cười.
Hơn 10 năm đồng hành cùng lớp học đặc biệt, cô Phấn đã đón bao lứa học trò đến rồi đi, vui nhiều, buồn thương cũng nhiều nhưng chưa khi nào nghĩ tự. Cô tự nhận mình may mắn khi được gia đình ủng hộ. Con trai khi còn là sinh viên thẳng tính đến lớp làm tình nguyện viên. Sau này, con dâu cũng theo mẹ, tương trợ hoạt động của lớp. Cô Phấn vẫn dự định đồng hành với các em nhỏ cho đến khi tròn 70. Những năm tới cô sẽ sắp đặt lại mọi việc, đào tạo nhân sự để trao gửi lại cho người kề cận.
Nha Trang